13 thg 7, 2013

Hạnh phúc đơn sơ: Điều giản dị!


(...tặng người yêu dấu của Vinh!)


hạnh phúc nhiều khi là giản dị
chỉ nhẹ nhàng như xiết chặt vòng tay
hay là ôm dù không trọn bờ vai
nhưng ấm áp, nồng nàn và lan tỏa

ôi hạnh phúc nhiều khi sao rất nhỏ
chỉ là cười bất chợt lúc cô đơn
chỉ là tim đau nhói lúc giận hờn
chỉ là giận vì ai không tin nhắn

ôi hạnh phúc nhiều khi sao quá ngắn
mới gặp rồi bất chợt lại chia xa
dù tình yêu vẫn cứ mãi bên ta
nhưng hình bóng cứ mơ hồ ẩn hiện

nhưng khi gặp và mình cùng đối diện
em lạnh lùng với ánh mắt xa xăm
cho dù ai nghiên cứu suốt ngàn năm
cũng không biết chiều sâu đôi mắt ấy

cho dù tối đến đâu anh vẫn thấy
thấy tim mình ấm áp lúc bên em
thấy bóng ai dù xa khuất cổng rèm
thấy ánh mắt dịu dàng mà sâu lắng

em lạnh nhạt dù ngoài hiên tỏa nắng
em vô tình dù anh đã kề bên
tình yêu em sao như thể mũi tên
đã xuyên thấu làm tim anh rỉ máu

(còn tiếp...)

Hiền nè!, anh tặng em, Hiền yêu dấu của lòng anh một số hình ảnh dễ thương mà anh đã dùng hết tình cảm yêu thương để tạo ra nó. em hãy lưu giữ nó vào tim, vào tâm trí em nhé!













7 thg 7, 2013

Bất chợt một tình yêu!

(...Mến tặng Hiền!, người Vinh yêu ...)

... em vẫn mãi kiêu kỳ và lặng lẽ

trôi bồng bềnh ngang qua cuộc đời ta

chút tình hồng rồi sẽ sớm phôi pha

hay lại kết cuộc tình ta bền chặt

anh hỏi: nhớ? em trả lời "không biết!"

ta mong thương, sao em cứ lạnh lùng

đến bao giờ tim có nhịp đập chung

cùng nồng ấm, vui buồn và sướng khổ

em đã cứa tim anh hằng trăm nhát

để đêm về âm ĩ những vết thương

đó là duyên hay ngộ nhận đời thường

đó là phận hay đời ta phiêu lãng

em đã trót yêu ai hay vô cảm

em vẫn đây mà anh thấy xa xôi

đến chiều nay khi Vinh gặp Hiền rồi

Vinh chắc chắn Hiền đây thêm...khó ngủ (hihi)

bởi vì sao? vì không bao giờ đủ;

gặp một lần Hiền muốn gặp lần hai,

thêm lần hai Hiền sẽ muốn gặp hoài

mà bên mãi thì ta thành tri kỹ.

yêu Vinh đi sao phải còn suy nghĩ

để khi buồn Vinh sẽ tặng Hiền thơ

để đêm về đôi ta bớt bơ vơ

để trống vắng sẽ lùi vào sâu lắng

chiều ngày nay cũng sẽ là định mệnh

tìm một người trong vô vọng mong manh

ôi thời gian còn không cố trôi nhanh

để ta gặp một người quen..."rất lạ"

______
đêm 07/07/2013
Vinh


20 thg 4, 2013

Thơ thẩn thờ:


Chiều buồn man mác mây đưa
Chim bay về tổ, anh vừa ra ca
Cõi lòng vương chút xót xa
Nhớ người bạn cũ, nhớ nhà, nhớ em
Tìm quanh gác trống, cổng rèm
Thinh không một thoáng thinh không não nề
Anh đi chưa biết lúc về
Em đi còn nhớ câu thề ngày xưa
Nhớ mình lúc nhỏ thoi đưa
Cất lên tiếng khóc giửa trưa oi nồng
Bây giờ người đã thong dong
Có khi nào khóc thật lòng vì ai?
Làm trai cho đáng nên trai
Yêu ai cũng chỉ yêu hoài mà thôi
Dù cho cuộc sống nỗi trôi
Yêu em anh vẫn đơn côi đợi chờ
Hành trang anh chỉ có thơ
Hành trang em có bao giờ giống anh
Thôi thì tóc hãy còn xanh
Em tìm kiếm bạn đồng hành chung mơ
Anh về đây với "nhà thơ"
Với cây trứng cá, với bờ rau xanh
Với từng thủa ruộng quây quanh

Với từng câu hát vật vờ...em ơi...



Vinh

3 thg 4, 2013

Thờ...ơ...thơ: "Buồn...!"

Anh biết rằng cố quên thì...sẽ nhớ,
Nên dặn lòng cố nhớ để...mà quên.
*
Mây suốt đời chung tình với...gió,
Anh suốt đời chỉ có...mình anh


...yêu chi yêu đến dại khờ
để rồi chuốc lấy bơ vơ, lạnh lùng
...yêu chi yêu đến "phát khùng"
giờ đây nhận lấy lạnh lùng, bơ vơ
...yêu chi yêu đến ngẩn ngơ
để thành tác giả tập thơ "độc hành"
...yêu chi yêu thật chân thành
để tim vở nát tan tành còn đâu
...yêu chi yêu quá đậm sâu
ngày sau khỏa lấp nổi sầu mênh mông
*
thà ta lặng lẽ thong dong
để rồi nhận thấy cõi lòng...trống trơn
bây giờ thật sự...cô đơn
nên chăng "đập vỡ cây đờn" cho xong
______
đêm 03.04.13
Vinh

28 thg 3, 2013

Lời mở đầu cho bạn đọc Blog...


Thân chào tất cả các bạn! 

Hôm nay, ngày 28.3.2013 là một ngày đặc biệt đối với mình, lần đầu tiên mình tạo một trang Blog cá nhân và bắt đầu chuẩn bị viết bài cho "nó". Blog này của mình tạo ra với mục đích để mình và tất cả mọi người cùng giao lưu, chia sẻ, học hỏi, luận bàn... về nhiều vấn đề trong cuộc sống.

 Với kho tàng kiến thức là vô hạn, còn sự hiểu biết của mình cũng như nhiều người khác là hữu hạn. Do đó chắc chắn một điều blog của mình sẽ không tránh khỏi những sai xót không mong muốn. Vì thế mình sẽ cố gắng hạn chế đến mức thấp nhất có thể các "sai xót và sơ suất" không mông muốn ấy để Blog ngày càng hoàn thiện hơn.

 Tất cả chúng ta hầu như ai ai cũng điều là người có văn hóa, hơn nữa đã là tín đồ của internet, của các diễn đàn mạng, của mạng xã hội, của các trang blog cá nhân... thì chắc chắn một điều là chúng ta có học hành, có kiến thức, có nhận thức và có văn hóa... vậy nên chúng ta hãy suy nghĩ và hành động như những người có văn hóa thực thụ.

 Chính vì thế mình rất cần và hoan nghênh các bạn có ý kiến đóng góp mang tính xây dựng cho Blog để Blog ngày càng hoàn thiện hơn. Mình chắc chắn một điều là các bạn không hề thích những người muốn chứng tỏ mình là "anh hùng bàn phím"; "ném đá, quăng chuối" vô tội vạ, thích chọc ngoái người khác; hay những người muốn cho mọi người biết mình từng có mặt nên đi đâu cũng để lại dấu chân...

 Thế nên hãy nói những điều bạn thực sự cần nói, trên "kim chỉ nam" là: ngắn gọn, xúc tích, nhẹ nhàng, ý nhị, nho nhã...và có văn hóa...

 Chúc tất cả các bạn luôn vui, khỏe, hạnh phúc và thành công!


Vinh